"Em không đến bên tôi,
Đâu phải vì chút mưa,
Mà sợ gió hắt đưa,
Nhánh dừa thưa ngoài ngõ,
Đưa tôi vào giữ khuya.
*
Em không đến bên tôi,
Chỉ vì em không nỡ,
Lừa dối tâm tình tôi,
Sợ lầy lội tơi bời,
Và ướt lạnh làn môi.
Đâu phải chỉ vì mưa,
Để rồi em không đến,
Tình em như ngọn nến,
Chỉ thắp sáng phòng riêng,
Như còn những muộn phiền.
*
Rồi trời mưa không đến,
Như trùng khơi con hến,
Dẫy dụa rồi câm nín,
Giữ mãi tấm tình trong,
Tôi một đời đợi mong."BXL.
người em gái nhỏ
gót son hài đỏ
anh theo ngút ngàn
Đâu Phải Vì Mưa
lòng anh chẳng dối
thương em bối rối
từ thuở xa xôi
Hay tại trời mưa
cho tình đẫm ướt
anh nhìn em bước
qua cầu chênh vênh
Anh nghe gập ghềnh
cuối đoạn mây qua
Đâu Phải Vì Mưa
sao lòng anh ướt"LCA.