Con dốc cao
đưa tôi về xóm cũ,
Làng quê nghèo
nghe sóng vỗ miên man,
Muối mặn chát
nguồn cá tươi ngọt mát,
Thuỷ triều và gió cát
đắp vun bồi.
Ảnh Internet
nay hơn nửa đời rồi,
Sóng vẫn vậy
và gió không gì khác,
Chỉ có tôi mơ hồ
tâm phiêu bạt,
Lúc bơ vơ
lúc khao khát đi về…
Màu cát vàng
biển xanh đẹp hồn quê,
Chân có mỏi
mà lòng không hề mỏi,
Bởi đã xa
xót như mình có lỗi,
Nhưng nào hay đất chuyển
đổi muôn loài.
Làm sao tôi
giữ được khối tình tôi,
Chừng đóng cứng
vào đoàn thuyền xuôi ngược,
Tình yêu ấy
thiêng liêng và bất diệt,
Vũng Nồm ơi! tôi
con cháu của người!
Con đường nhựa
đưa tôi về xóm cũ,
Tiếng động cơ
xe lớn nhỏ rung rền,
Qua cầu cao
quá nhiều dốc nhiều lùm,
Cát là cát
mà đất như rời rạc!
ChatGPT dịch:
The steep slope
takes me back to my old hamlet,
A poor village
where endless waves still sing.
The salty sea,
the fresh fish, sweet and clear,
Tides and winds,
forever shaping the land.
Seventy-two now—
more than half a lifetime passed,
Yet the waves remain,
the winds have never changed.
Only I—adrift,
a wandering soul,
At times so lost,
at times longing to return…
Golden sands,
blue seas—my homeland’s soul,
My feet may tire,
but my heart never will.
For being away,
I ache as if at fault,
Yet time has turned,
and the earth reshaped its kind.
How can I
hold on to my love?
As if it’s bound
to boats that come and go…
This love,
so sacred and eternal—
Oh, Vũng Nồm!
I am forever your child!
The paved road
leads me back to my old hamlet,
Engines roar,
big and small, shaking the land.
Over high bridges,
through countless slopes and groves,
Sand is still sand,
but the earth feels far apart!